TRUNG TÂM GIÁO DỤC

AI LÀ NGƯỜI CHƠI CHÍNH

Trong vài năm trở lại đây, thị trường ngoại hối đã mở rộng từ chỗ các ngân hàng chỉ thực hiện các giao dịch với nhau đến chỗ nhiều tổ chức tài chính có thể tham gia. Chúng bao gồm những người môi giới và những người hoạch định thị trường, các nghiệp đoàn phi tài chính, các công ti đầu tư, quỹ hưu trí và các quỹ đầu tư.

Mục tiêu của nó đã mở rộng từ phục vụ nhà nhập khẩu và nhà xuất khẩu đến xử lí một lượng lớn đầu tư nước ngoài và các dòng vốn khác hiện đang diễn ra. Gần đây, giao dịch ngoại hối ngày đã trở nên ngày càng phổ biến, với các công ti khác nhau cung cấp các cơ sở giao dịch cho nhà đầu tư nhỏ.

Ngoại hối là một thị trường “phi tập trung” (OTC), có nghĩa là không trao đổi tập trung và thanh toán bù trừ tài sản khi các lệnh được khớp. Địa điểm “trung tâm” kinh doanh có trên thế giới, là (theo thứ tự quan trọng): London, New York, Tokyo, Singapore, Frankfurt, Geneva và Zurich, Paris và Hồng Kông. Về cơ bản, giao dịch ngoại hối được thực hiện giữa người tham gia trên cơ sở tin tưởng và uy tín để cung cấp theo thỏa thuận. Trong trường hợp của các ngân hàng thương mại với nhau, họ làm như vậy chỉ trên cơ sở đó. Trong thị trường bán lẻ, khách hàng yêu cầu một bản hợp đồng, chấp nhận về mặt pháp lí giữa họ và môi giới của họ để đổi lấy một khoản tiền gửi của các quỹ trên cơ sở đó khách hàng có thể giao dịch.

Một số thành viên của thị trường có thể được tham gia vào thị trường hàng hoá, thực hiện giao dịch quốc tế cho việc mua, bán hàng hóa. Một số có thể được tham gia "đầu tư trực tiếp” trong nhà máy, thiết bị hoặc có thể là "thị trường tiền tệ", kinh doanh quốc tế các công cụ nợ ngắn hạn. Các nhà đầu tư khác nhau, người mua bán rào chứng khoán để đề phòng rủi ro và các nhà đầu cơ có thể tập trung vào bất kì khoảng thời gian nào từ vài phút đến vài năm. Tuy nhiên, dù chính thức hay bí mật, và cho dù động cơ của họ là đầu tư, bảo hiểm rủi ro, đầu cơ, kinh doanh chênh lệch giá, trả tiền cho nhập khẩu hoặc tìm cách gây ảnh hưởng đến tốc độ, họ đều là một phần của tổng cầu, và cung cấp các loại tiền tệ liên quan- tất cả đều đóng một vai trò trong việc xác định tỉ giá tại thời điểm đó.

NGÂN HÀNG THẾ GIỚI CỦA THỊ TRƯỜNG NGOẠI HỐI

Ngân hàng Canada (Canada)

Ngân hàng Trung ương Canada là Ngân hàng Trung ương của quốc gia. Nó không phải là một ngân hàng thương mại và không cung cấp dịch vụ ngân hàng cho công chúng. Thay vào đó, nó là chịu trách nhiệm về chính sách tiền tệ, tiền giấy, hệ thống tài chính và quản lí quỹ của Canada. Vai trò chủ yếu của nó, như được định nghĩa trong Luật Ngân hàng Canada, là "để thúc đẩy phúc lợi kinh tế và tài chính của Canada”.

Ngân hàng Anh (Vương quốc Anh)

Vai trò và chức năng của Ngân hàng này đã phát triển và thay đổi trong ba trăm năm lịch sử của nó. Kể từ khi thành lập, nó đã là ngân hàng thành viên của Chính phủ, và từ cuối thế kỉ 18, nó đã thường là một chủ ngân hàng trong hệ thống ngân hàng - ngân hàng của các chủ ngân hàng. Cùng với việc cung cấp dịch vụ ngân hàng cho khách hàng, Ngân hàng Anh quản lí ngoại hối và vàng dự trữ của Vương quốc Anh.

Ngân hàng này có hai mục đích cốt lõi - ổn định tiền tệ và tài chính. Ngân hàng có lẽ là dễ thấy nhất đối với công chúng thông qua các tiền giấy và gần đây hơn, các quyết định lãi suất của nó. Ngân hàng độc quyền về phát hành tiền giấy ở Anh và xứ Wales kể từ đầu thế kỉ 20. Nhưng chỉ từ năm 1997, Ngân hàng đã có trách nhiệm theo luật định để thiết lập lãi suất chính thức của Vương quốc Anh.

Ngân hàng Nhật Bản (Nhật Bản)

Ngân hàng Nhật Bản là Ngân hàng Trung ương Nhật Bản. Đây là một tổ chức pháp nhân được thành lập trên cơ sở của Luật Ngân hàng Nhật Bản (sau đây gọi tắt là Luật) và không phải là một cơ quan chính phủ hoặc một công ti tư nhân. Luật đặt ra mục tiêu của Ngân hàng là "phát hành tiền giấy và thực hiện kiểm soát ngoại hối và tiền tệ" và "đảm bảo việc quyết toán thông suốt của các quỹ giữa các ngân hàng và định chế tài chính khác, từ đó góp phần vào việc duy trì một hệ thống tài chính được tổ chức tốt”.

Luật cũng quy định nguyên tắc tiền tệ và kiểm soát tiền tệ của Ngân hàng, như sau: "Mục đích của nó sẽ là kiểm soát ngoại hối và tiền tệ thông qua việc theo đuổi sự ổn định giá cả, góp phần vào sự phát triển lành mạnh của nền kinh tế quốc gia".

Ngân hàng Mexico (Mexico)

Ngân hàng Trung ương Mexico là Ngân hàng Trung ương của nước này, độc lập về mặt hiến pháp về chức năng và quản lí. Mục đích của nó là cung cấp cho nền kinh tế của Mexico hệ thống tiền tệ quốc gia. Khi làm như vậy, mục tiêu chính của nó là để cố gắng ổn định sức mua của đồng tiền. Ngoài ra, Ngân hàng thúc đẩy sự phát triển lành mạnh của hệ thống tài chính và đảm bảo hoạt động hiệu quả của hệ thống thanh toán của đất nước

Ngân hàng Trung ương châu Âu (Liên Minh Châu Âu)

ECB là Ngân hàng Trung ương cho đơn vị tiền tệ của châu Âu, đồng Euro. Nhiệm vụ chính của ECB là duy trì sức mua của đồng Euro và do đó ổn định giá cả trong Khu vực đồng Euro. Khu vực đồng Euro bao gồm 18 nước Liên minh châu Âu đã giới thiệu đồng Euro kể từ năm 1999.

Dự trữ Liên bang (Mỹ)

Ủy ban Thị trường Mở Liên bang (FOMC) thiết lập chính sách tiền tệ để giúp thúc đẩy mục tiêu kinh tế quốc gia. Chủ tịch FED New York là Chủ tịch Ngân hàng khu vực duy nhất có một cuộc bỏ phiếu thường xuyên và theo truyền thống được chọn là Phó Chủ tịch của nó. Các chủ tịch khác có nhiệm kì một năm trên cơ sở luân phiên.

Ngân hàng dự trữ Úc

Ngân hàng Dự trữ (RBA) của Úc chịu trách nhiệm chính là chính sách tiền tệ. Quyết định chính sách được thực hiện bởi Hội đồng quản trị Ngân hàng dự trữ, với mục tiêu là đạt được mức lạm phát thấp và ổn định trong trung hạn. Vai trò quan trọng khác của nó là duy trì sự ổn định của hệ thống tài chính và thúc đẩy sự an toàn và hiệu quả của hệ thống thanh toán. Ngân hàng là một thành viên tích cực trong thị trường tài chính, quản lí dự trữ ngoại hối của Úc, phát hành tiền giấy Úc và phục vụ với tư cách là chủ ngân hàng với cho Chính phủ Úc. Các thông tin được cung cấp bởi Ngân hàng Dự trữ bao gồm các số liệu thống kê - ví dụ, về lãi suất, tỉ giá và tiền và tăng trưởng tín dụng - và một loạt các ấn phẩm về các hoạt động và nghiên cứu của mình.

Ngân hàng Dự trữ New Zealand (New Zealand)

Ngân hàng Dự trữ New Zealand là Ngân hàng Trung ương của nước này. Mục đích chung của nó là để duy trì sự ổn định và hiệu quả của hệ thống tài chính. Nó thực hiện điều đó bằng 5 cách:

  • Điều hành chính sách tiền tệ để đạt được và duy trì ổn định giá cả.
  • Thúc đẩy sự hoạt động của hệ thống tài chính hiệu quả và thông suốt.
  • Đáp ứng nhu cầu tiền tệ của công chúng.
  • Giám sát và vận hành hệ thống thanh toán hiệu quả.
  • Cung cấp các dịch vụ hỗ trợ hiệu quả cho Ngân hàng.

Ngân hàng Quốc gia Thụy Sĩ (Thụy Sĩ)

Ngân hàng Quốc gia Thụy Sĩ thực hiện chính sách tiền tệ của nước này như một ngân hàng trung ương độc lập. Nó có nghĩa vụ theo Hiến pháp, theo luật để hành động phù hợp với lợi ích của đất nước nói chung. Mục tiêu chính của nó là để đảm bảo ổn định giá cả, trong khi chịu trách nhiệm chủ chốt sự phát triển kinh tế. Khi làm như vậy, nó tạo ra một môi trường thích hợp cho sự tăng trưởng kinh tế. Luật cũng quy định nguyên tắc tiền tệ và kiểm soát tiền tệ của Ngân hàng như sau: “Mục đích của nó sẽ là tiền tệ và kiểm soát tiền tệ thông qua việc theo đuổi sự ổn định giá cả, góp phần vào sự phát triển lành mạnh của nền kinh tế quốc gia ".

Giới thiệu về chúng tôi
Các nền tảng
Các loại tài khoản
Phân tích & Tin tức Thị trường
Trung tâm giáo dục
Đối tác & Chi nhánh